Những bóng ma ở lâu đài Dunluce

Tiếng la thét vọng về trong đêm tối, bóng người con gái áo trắng đi lại trên tường thành, cô gái nhỏ ngồi u sầu trên vách đá… những hồn ma ấy từ 5 thế kỷ qua vẫn hiện hữu trong lâu đài Dunluce hoang phế ở Bắc Ireland.

Chu du trên cung đường ven biển Antrim Coast Road đưa tôi qua nhiều lâu đài như Carrickfergus, Glenarm, Bally, Dunseverick… nhưng trong số ấy, Dunluce là tên gọi quyến rũ hơn cả, không chỉ bởi xuất hiện hoành tráng trong những thước phim Trò chơi vương quyền (Game of Thrones) danh tiếng, mà còn bởi câu chuyện hồn ma vất vưởng quanh lâu đài, nhất là vào những đêm mưa sa bão gió.

Lâu đài Dunluce ở thế kỷ 19.

Lâu đài Dunluce ở thế kỷ 21. 

Đến Bắc Ireland chuyến này, tôi không định bụng sẽ đi săn ma như những tuyến du lịch tổ chức về đêm thường gặp ở Scotland hay khắp vùng Châu Âu. Khi thuê phòng ở nhà nghỉ đặt theo tên của gã khổng lồ xây nên Giant’s Causeway là Finn McCools, Jacey – chủ nhà đãi tất cả nhóm khách trọ hợp chủng quốc hôm ấy bữa cơm tối thân mật. Cả đám khề khà cùng men rượu mạch nha đơn cất (single malt whisky) nổi tiếng của lò Bushmills chỉ cách nhà trọ chừng hai cây số.

Dunluce bị lãng quên và hoang phế từ sau tai nạn đổ sụt nhà bếp 1639. 

Nói thêm chút về lò Bushmills, thành lập từ năm 1608, dân Bắc Ireland rất tự hào bởi đây được công nhận là lò nấu rượu lâu đời nhất vẫn còn sản xuất trên thế giới. Khi đã lâng lâng cùng men rượu, Jacey mở màn về đề tài ma khiến dân tình sởn cả da gà, rằng:

“Mọi người nghỉ ở đây hôm qua có gặp ma chưa? Vùng Antrim xưa chiến tranh liên miên, ma nhiều lắm. Mọi người không tin, nửa đêm lang thang ra đường, kiểu gì cũng gặp. Nếu thấy ma thất thểu, bộ dạng rách rưới, đấy là ma tù nhân, ma quý tộc ăn mặc đẹp, sang trọng, không đi lại mà bay là đà từ chỗ này sang chỗ khác”. 

Dunluce toạ lạc ở một vùng cảnh quan ngoạn mục 

Dunluce là lâu đài ven biển đẹp và quyến rũ nhất ở Bắc Ireland

Lời kể của Jacey với ngôn ngữ đặc âm bản địa Ireland, kèm những điệu bộ, xuýt xoa khiến cả đám khách – nhất là các nữ du hành – rúm ró, la oai oái vì sợ.

Hỏi Jacey ở vùng Antrim từ nhỏ, có bao giờ gặp ma? Gã cười khành khạch, tợp ngụp rượu, bảo: “Thuở bé nghe chuyện ma không dám ra đường, lớn lên đủ tuổi uống rượu, tối nào cũng nửa say nửa tỉnh, ở cái xứ khỉ ho cò gáy này, ra đường gặp người cũng như ma, ma cũng như người”.

Câu trả lời thật huề tiền, nhưng đề tài về ma càng lúc thêm sôi nổi. Jacey chốt lại: “Ở vùng này, chuyện ma nổi tiếng nhất là ở lâu đài Dunluce, cũng là điểm lý tưởng để các bạn đến tham quan. Tối nay ngủ nếu ai chưa thấy ma, mai cứ đến Dunluce nhé”. 

Là lâu đài hoang, nhưng Dunluce nổi tiếng bởi những câu chuyện ma đầy huyền thoại. 

Bữa ngon kèm hương nồng đưa cay của rượu nấu từ lò Bushmills, giúp cho giấc đêm của tôi ngay miền di sản Giant’s Causeway thật êm ái, mượt mà, không một bóng ma xuất hiện, kể cả trong mơ. Sáng hôm sau, tôi tiếp tục theo con chiến mã SH lên đường, thẳng tiến về lâu đài Dunluce. Cung đường vắng ngắt, chỉ mình tôi độc hành trong tiếng gió rít bên tai. Khu nghỉ trọ cách Dunluce chưa đầy 5km, loáng cái, những tàn tích của một lâu đài bề thế, trồi lên vách đá, nhô ra mép biển đã thấp thoáng trước mặt. 

Những góc đẹp trong kiến trúc của Dunluce vẫn đầy sức hấp dẫn lữ khách phương xa

Theo con đường mòn cỏ ngập qua gối, mon men đến gần hơn nữa với Dunluce, nhìn lên bức tường đá sừng sững trước mặt mới thấy Bá tước vùng Ulster là Richard Og De Burg (1259 – 1326), thật vĩ đại khi xây nên đồ sộ của Dunluce ở vị thế cực kỳ hiểm trở, vươn mình ra trước sóng gió, từ tận thế kỷ 13. 

Lâu đài Dunluce được xây dựng dựa vào thế núi. 

Chuyện ma của lâu đài chỉ bắt đầu từ thế kỷ 16, khi Dunluce đổi chủ vào tay dòng họ danh giá McQuillan (từ 1513), những bóng ma bắt đầu xuất hiện. Người ta thường thấy một người con gái áo trắng phất phơ, tóc buông xoã, đứng trên vách núi của lâu đài. Nhiều người trong gia đình lãnh chúa McQuillan cũng thấy bóng ma ấy và hỏi chuyện nhưng bóng ma chưa bao giờ trả lời.

Sau đó, khi con gái McQuillan là Maeve Roe đến tuổi lấy chồng, gia đình ép gả cho Rory Og nhưng cô đã đem lòng yêu một tù nhân từng bị giam giữ ở Dunluce là Reginald O’Cahan. Cả hai lên kế hoạch đào thoát khỏi lâu đài bằng thuyền chèo và bị tử nạn, người ta chỉ tìm thấy xác của Reginald, còn Maeve mất tích. Bóng ma áo trắng từ sau đó được cho là Maeve Roe hiện về để báo oán gia đình vì tình duyên trắc trở. 

Kiến trúc hai toà tháp hình tròn cao 9m còn khá nguyên vẹn ở Dunluce

Đi trong đổ nát của Dunluce, những chuyện ma cứ liên tiếp dội về. Người bản địa rất e ngại đến gần Dunluce khi đêm xuống, bởi luôn nghe tiếng gào thét của nhiều người vẳng ra trong đó. Nguyên do ở năm 1588, chiến thuyền La Girona trong Hải đội tàu chiến của Tây Ban Nha do vua Philip II cử đến xâm chiếm nước Anh, bị va vào đá, đắm cạnh lâu đài Dunluce, khiến 1.300 thuỷ thủ và binh lính thiệt mạng.

Chủ nhân lâu đài trục vớt, bán đi của cải, đồ dùng trên tàu, lấy tiền trùng tu lại Dunluce. Những khẩu pháo của tàu được giữ lại trong lâu đài. Do vậy các hồn ma thường hiện về, kêu gào thảm thiết như trước lúc chết đuối của tai nạn đắm tàu ngày xưa. 

Các mảng tường đổ nát ở Dunluce là nơi các loài chim trú ngụ

Nguyên cớ khiến Dunluce trở nên hoang phế, gắn với chuyện xảy ra trong một đêm bão tố năm 1639, khi ấy cả lâu đài đang chuẩn bị yến tiệc, thình lình phần nhà bếp đổ sụp xuống biển, kéo theo 7 người đầu bếp tử nạn. Kể từ sau đó, vị chủ nhân rời bỏ toà lâu đài, mặc cho hoang phế với thời gian. Tiếng gào thét kinh hoàng mỗi đêm khuya mưa gió ở Dunluce cũng được cho là tiếng hồn ma của 7 người đầu bếp tử nạn tại Dunluce. 

Địa thế của lâu đài Dunluce mang công năng như một pháo đài phòng vệ 

Lối đi trên tường thành Dunluce được thiết kế đảm bảo an toàn cho lữ khách. 

Trước khi chia tay Dunluce, tôi gặp được Andrew – nhà khảo cổ học đang có chuyến khảo sát thực địa tại lâu đài, hỏi về hồn ma ở Dunluce, ông vui vẻ lý giải: “Đường bờ biển Bắc Ireland có giống chim hải âu sải cánh lớn, khi trời mưa gió, dông bão, lũ chim hay vào lâu đài trú ngụ, gặp sấm chớp, chim bay lượn trong bóng đêm giống như bóng ma trắng. Còn chuyện tiếng thét là do địa thế của Dunluce ở vách núi cao, tiếng sóng dội vách đá, tiếng gió rít, thêm âm thanh sấm chớp tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn, nghe như tiếng kêu gào vậy thôi”.

Vỡ lẽ với chuyện hồn ma ở Dunluce qua cách lý giải của một nhà khoa học, nhưng câu chuyện ma quái vẫn còn nguyên sức hấp dẫn để lữ khách khi đến Dunluce, đều mang cảm giác rùng mình nhưng thích thú khi sải bước trên tường thành đá, nghe chuyện ma bí ẩn.

Chia tay vẻ đẹp ấn tượng của Dunluce và cả những hồn ma, tôi đi tiếp về vùng bờ biển ngoạn mục nhất Bắc Ireland, nổi tiếng với cây cầu treo Carrick–a–Rede mà ai đến Bắc Ireland, đều mong một lần được bước qua nó. 

Kỳ tới: Cầu treo huyền thoại Carrick–a–Rede

NGUYỄN ĐÌNH

Theo thegioitiepthi.vn